• THÔNG TIN CẬP NHẬT
- Wap mới đổi tên miền nên tạm thời dữ liệu wap chưa khôi phục hết được. Các bạn thông cảm!
- Bạn nào đang dùng gói cước Mimax của Viettel, MIU của Mobifone, MAX của Vinaphone... hoặc Wifi thì hãy truy cập địa chỉ http://www.viettube.org để tải phim và video clip miễn phí nhé. Chúc vui!
- Bạn đang truy cập wap giải trí, đọc truyện lớn nhất tỉnh Bắc Giang, hãy nhớ rõ nhé, địa chỉ chính xác là http://bacgiangwap.com. Bạn có thể bookmark lại trang này để tiện cho việc truy cập lần sau.
- Khuyến khích các bạn truy cập trang web đọc tin tức khoa học công nghệ, khám phá tri thức nhân loại http://www.khoahocso.com.
[...Đọc chi tiết...]
• TIN TỨC CẬP NHẬT
TRUYỆN TEEN
* Xuống Cuối Trang *

Ômachi Thật Ngon


Bài viết: Ômachi Thật Ngon
Tác giả: Hs2l
Tình trạng: Hoàn thành
Ngày đăng: 09/07/2014
Người đăng: WapBacGiang.Com
Lượt xem: 729

**********************

===Omachi = Ngô Mai chi! Rất ngon mà không sợ béo ====

Chap 1

Cầm đồng xu 5000 trên tay đứng trước căn teen, tôi đang băn
khoăn giữa 2 sự lựa chọn : c2 hay trà đá nhỉ )
Lâu lắm tôi toàn uống nhân trần chay rồi  thật là đáng thương
làm sao căn bản cũng tại vì lương tháng của gia đình bị giảm
mà! Nên chi phí sinh hoạt cũng bị ngăn chặn chút ít (_ _!)
Trần đời tôi chưa thấy ai khổ hơn tôi >"<
5k đó là cả bữa trưa của tôi trong tháng này đấy ( may quá,
hôm nay là ngày 31 )( mà nghe đâu uống trà giảm béo mà ) tôi
đứng lì ở trước cửa cùng với bao nhiêu ánh mắt săm soi con
nhỏ dị hợm quái đản đi chặn đường làm ăn của chủ quán.
Quyết định cuối cùng, tớ tung đồng xu ) thông minh quá ta Sao
trên đời có con nhỏ khôn đến mức ý nhỉ??? Giỏi quá ha!!! Chi
có khác
Này thì Tung!!!!
Đồng xu đang quay giữa không trung, giữa gió,mây, và lá, giữa
đám người đang ngược xuôi như kiến cỏ, tôi hướng mắt dõi
theo chiều quay của đồng 5k cuối cùng trong người, Và rồi, nó
hạ cánh, tôi dí mắt vào nó, chờ nó dừng bánh quay, ai ngờ đâu,
dừng đâu không dừng, nó lại dừng ngay mõm giày rẻ rách của
1 thằng tóc vàng hoe... Ức chế cực độ, chẳng nhẽ lại cúi xuống
nhặt 5k dưới chân hắn sao???? >"< chuyện gì đang xảy ra với
tôi vậy??/
Tôi đỏ mặt quay đi, mà thôi, chắc nhà thằng hãm ấy giàu, liếc
trộm cái, đang ăn kem ốc quế, ăn mặc dân chơi thế kia cơ
mà??? ) sao lạiđi nhặt 5 nghìn của con nhỏ nhà quê 2 lúa này
được
-Hêy, anh gì ơi…. Sao anh cứ đứng mãi trước cửa hàng ăn nhà
người ta thế? Ko vào thì dẹp chútchứ anh??? Cho người ta còn
buôn với bán nữa – Tôi lên tiếng, mong rằng thằng nhà giàu
đó sẽ lẳng lặng bước đi ( đừng có giẫm vào 5k cuối cùng của
tôi, hay nhỏ mọn kẹt sỉ mắt mù nhưng tai thính đến nỗi cảm
nhận được đồng xu đang dưới chân hắn)
-Hơ… thì cô em cũng đang chặn đường làm ăn của người ta
đấy thôi???
-Tôi đợi bạn!!!
-Hê, anh mày cũng đợi bạn!!! Sao hả? Cấm cái gì????
-Ớ… buồn cười nhỉ??? Em đợi bạn em nó thanh toán xong rồi
về, em vào đó rồi, đã trả tiền chỗ đứng, còn anh thì chưa? Nào,
vào thì nhanh lẹ lên đi!!! Cứ thích bị gọi là Hãm tài hãm lộc???
-Sak…- Hắn định tiến tới chỗ tôi đứng mà gầm ghè thì… -Hớ, gì
kì vậy??? keke, có tiền lẻ mua bim bim kẹo mút rồi, nãy giờ
mua mà không ai có tiền trả lại… giờ thì đã có 
Trời ơi, hắn cười, điệu cười của ma quỷ, bộ mày ăn no dửng
mỡ, giàu đến nỗi chưa bao giờ cầm được đồng tiền lẻ hay sao
hả?>"< tên cô hồn!!! tôi méo xệch mặt khi hắn đi qua chỗ tôi,
lại cònphải chịu đựng cái điệu cười quái thai đó nưã chứ??? tôi
thật không thể hiểu, kiếp trước của hắn là con vật gì nữa…
-Ê!!!
-Sao??? Gì nữa???
-Tiền đó… 5 nghìn mà anh đang cầm trên tay ấy….
-Ừ… sao em???- Hắn mở to đôi mắt ngây thơ vô số tội của
mình, chớp chớp chớp, nháy nháy nháy
-Là…-Tôi dần dần hạ giọng- của em anh à…- toe toét cười.
Mong rằng nụ cười của tôi sẽ làm hắn mở lòng từ bi trả lại tiền
cho tôi
-Hơ, gì kì vậy? Tiền rơi giữa đường, ai nhặt được là của
ngườiđó chứ?
-Nhưng mà của em mà…- tôi xán lấy hắn, giật giật cái ống tay
áo- của em đấy mà anh… cả bữa trưa của em đó anh ạ, anh
thương, trả lại cho em, em ăn cái bánh mì với ly trà đá
-Này, người đâu kì quái vậy hả? Tiền là anh nhặt được, sao lúc
trước khi anh nhặt được mày không lấy luôn đi? Cứ lấy thấy
người ta may rồi tí tởn
-Sặc- Nếu như có ly nước ở đây thì tôi đã hắt ngay vào cái
mặt khốn nạn của hắn rồi >..< -Trông cái mặt thế kia mà hèn
mọn, nhỏ nhen, có 5k cũng phải tranh cướp, rình rập, bộ đây là
nạn đói năm 45 hay sao??? Ăn nhiều quá bục dạ dày đấy mà
ko biết hả???- Tôi từ gầm gè rồi chuyển sang chửi sang mắng
nhức, chửi rủa giữa sân trường. bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào
phía 2 đứa chúng tôi, mặt tôi bí xị, đỏ phừng phừng, còn hắn -
Thằng nhãi lớp trên nổi tiếng là … Bét boy cứ nhơn nhơn cái
mặt ra, không khác gì đá nhẵn _ _!. Pô tổ thằng khùng, thằng
dở hơi, bệnh hoạn!!!
-Nào cô em, còn muốn chửi gì nữa không????
-Hơ, nói như không có vấn đề gì xảy ra ý nhỉ?? Trả tiền tôi đi
mà  Có cần tôi quỳ xuống dưới chân anh mà năn nỉ ỉ ôi ko??
-He… -Hắn giãn cơ mặt ra… cười 1 cách khả ố - Cũng được đó
nhỉ??? Mày đung thật là thông minh, anh không tưởng cái con
bé học dốt nhất trường, ngày ngày bị ghi tên vào sổ đầu bài vì
tội không học thuộc bài cũ, vì quên mang sách vở, rồi còn cái
tội cãi lại thầy cô như ngóe lại có thể ngu trăm năm khôn 1
phút như mày đó!!! He he 0k??
-Hả???- Tôi có nổi tiếng ngu đần đến mức bét boy cũng phải
ngưỡng mộ không thế??? Tôi lùi chân lại rồi chẳng hiểu chân
tay vụng về thế nào lại vướng đâu không vương, vướng đúng
cái thùng rác không nắp (_ _!) ngã xõng xoài, lại đi làm trò hề
cho thằng điên đó rồi cả lũ đi qua nữa… ( huuuuuu cụ ơi, con
muốn đến ở cùng các cụ !! TRông bộ dạng của tôi mới thảm
hại làm sao!!!>."<
Ngồi trong giờ toán, tôi chẳng học, chẳng nghe, vì có nghe
cũng chẳng hiểu, thầy cứ thao thao bất tuyệt chỉ trỏ cái hình
thù quái đản nhiều cạnh – góc - Cạnh gì đó còn tôi thì cứ nằm
thườn người ra…. Ôm bụng kêu đói.
-Mày ơi tao đói, mày có mì tôm sống không mày – Tôi nói
trong nghẹn ngào, méo cả giọng với thằng cùng bàn
-Èm èm, tao tưởng mày là mì rồi mà =)) Ômaichi còn gì nữa…
đi ăn thịt đồng loại àk ??? Với lại tao tưởng mì chỉ ăn nước sôi
với mỡ, muối thôi??? Còn mì ăn mì nữa hả???
-Thôi mà bạn Hưng yêu dấu. có cái gì ăn cho tớ đi, tớ đói đến
cồn ruột rồi này…- mà trong khi đó mới chỉ có hơn 12h trưa, là
tiết đầu mà đã thế thì…
-Hem cóa!!!- Nó đáp tỉnh bơ rồi lai quay sang viết^3
-Sao mọi hôm tao thấy mày toàn ăn bánh quy trong giờ học
cơ mà???? Mày chẳng khác gì cái cửa hàng di động bán đồ ăn,
hôm nay lại hết hàng à???
-Có tao cũng không cho cái con Ô mai chi như mày >.< mày
xấu lắm, tao cho mày tao chẳng được cái gì cả ^.^
_ _!- Ôi cụ ơi, đời là thế ! Đáng ghét
Tiết 1 trôi qua
Tiết 2 lại đến
Tiết 3 lại sang…
Đang nằm ngủ ngon để quên đi cơn đói, tự nhiên lại có ai đi
gọi tên cúng cơm của mình 1 cách…. Tru tréo, đay nghiến
-Cô Chi!!! Đứng lên!!!
Ặc, ra là mụ sinh, ừ, đứng thì đứng
-Dạ…
-Cô làm gì trong giờ của tôi đấy hả???
-Em ngủ ạ!
-Cảm tưởng như mình giỏi hơn các bạn khác rồi thì không cần
học nữa, nghỉ ở nhà, chỗ này không phải chỗ để cho cô đến
phá, thích làm gì thì làm, đây là lớp học, có kỉ cương phép
nước, nếu không làm được thì cô báo cho tôi tôi đình chỉ môn
học của tôi!!! Nếu làm như thế thì cô có học giỏi tất cả các
môn nhưng môn của tôi 0 phẩy thì cũng đừng hòng mà đòi lên
lớp… Mà….- Tự nhiên bà hạ cái kính to như cái bát ô tô của bà
xuống chút, soi tôi, làm tôi co rúm người lại, bả làcô giáo mà…
là nữ mà,,, đừng có nổi cơn dê đến nôi học sinh cùng giới
cũng… giở trò dâm chứ???- Cô thì học giỏi được môn nào cơ
chứ??? Tôi nhớ là trong HK1 cô thi lại đến 4 môn, các môn
khác thì điểm thấp lẹt tẹt, cô sinh ra để thừa hưởng cái gen lặn
của bố mẹ àk??? Hay cả nhà cô không 1 ai có cái gen trội
nào???
-Này cô….-Tôi đã nghe rất nhiều lần mụ ta nói những câu nói
đó, tôi nín lặng chịu đựng vì tôi biết lỗi cũng là 1 phần do tôi,
nhưng tôi không muốn mụ ta lôi cả bố cả mẹ cả nhà tôi vào
để rủa xả, tuy tôi không có tình cảm gì với gia đình tôi nhưng
dù sao họ cũng là người sinh thành ra tôi, hơn mụ ta hang
chục tuổi, đấng tiền bối mà để cho cái con nhãi kia nó trút
giận hả???
-Cô ăn nói cái kiểu gì đấy hả??? Tôi bằng vai phải lứa với cô
à??? Cô có tin tôi cho ngay điểm phẩy của cô vào sổ không???
-Cô muốn làm gì cũng được nhưng cô không có quyền xúc
phạm nhân phẩm danh dự của em cũng như của bố mẹ em
-Sak- Mụ ta bĩu môi- Cô mà cũng có danh dự ư??? Nếu cô mà
có thì sẽ khác
-Khác là khác thế nào ạ??Em cũng là người, các bạn trong lớp
cũng là người, tại sao cô lại đối xử thiên vị đến thế cơ chứ???
Em chỉ mong 1 lần cô gọi em là em- cô như bao bạn khác mà
tại sao lại chưa bao giờ vậy???? Cô cũng thế, các thầy cô khác
cũng vậy!!!! Giáo viên gì mà như thế? Toàn như nhau, trù ẻo
học sinh dốt!!!!
Tôi nói, rồi không thèm để ý đến ánh mắt trầm trồ, miệng há
hốc đầy ngưỡng mộ của bọn trong lớp và cả mụ dậy sinh nữa ,
cầm cặp, đạp cửa thật mạnh ( ước gì nó bị long ra ) , phi thẳng
ra ngoài cửa lớp rồi vụt ra ngoài cổng trường
Tôi gắng chạy thật nhanh để không bị mọi người nhìn, tôi làm
tất cả mọi chuyện chẳng phải vì muốn được nổi tiếng chỉ là vì
tôi chịu đựng quá nhiều rồi, cả trường, giáo viên nào cũng ghét,
cũng căm thù tôi, căn bản tôi nghèo, tôi dốt, tôi không có tiền
đi học thêm môn của các người……. được, nếu cảm thấy tôichỉ
là 1 con rẻ rách rẻ nát thì thôi, không cần dậy cái con ngu đần
không biêt tiếp thu như tôi đâu!!! Tôi bỏ học, thành trẻ lang
thang cơ nhỡ, bụi đời cũng được…
Mải chạy, chẳng them nhìn đường, tôi va phải 1 thằng bị đứng
phạt xách xô nước trước cột cờ, nước đổ tung tóe, bắn cả vào
cái áo khoác không kéo khóa cũng chẳng phải mác trường của
tôi, khó chịu thật, trời mùa đông mà phải mặc áo ẩm… nhưng
dù sao lỗi cũng là của tôi
-Mắt với chả mũi…
-Em… em xin lỗi, em đang vội… - tôi vẫn cúi mặt xuống, chưa
kịp nhìn nạn nhân
-Vội trốn phạt hả??/
Lần này tôi ngước mắt lên nhìn mặt mũi thằng này sáng sủa
khôi ngô tuy hơi đao nhưng sao lời nói như lưỡi rắn vậy???
-Anh chẳng có cái quyền trù éo, rủa xả tôi
-he, thì anh mày cũng đang bị phạt mà đâu có quyền đó, chửi
bé khác gì chửi anh???
-Ừ, nếu không có chuyện gì… tôi đi!! Ok??
-Này…- Hắn nắm lấy cổ tay tôi lấy lực đứng dậy
-Không phải yếu đến mức làm cái trò tiểu thư đó chứ???
-trốn học hả??? Sao vậy???
-Bị giáo viên chửi
-Xong bật lại hả???- Hắn hỏi có vẻ khoái chí lắm
-anh vui lắm sao mà cười???
-Được, vậy anh đi cùng em!!!! Định trốn đi đâu nào???
-Lang thang, như mèo hoang ấy
-Ômachi chứ không phải mèo hoang….
-sak, tên tôi là Ngô Mai Chi không phải là Ô ma chi
-Hớ, gì chẳng được ) em thích anh kêu em là gì đây???
-Mèo hoang ( trời, tôi cảm thấy mình hơi bị điên)
-Ừ ok!!! Mèo hoang thì mèo hoang!!! Anh tên Nam, Vũ Hà Nam
11b, làm bạn với em nhé!!!
Hắn- người đầu tiên nói lịch sự với tôi.
Hắn- người đầu tiên coi tôi là bạn
Hắn- người đầu tiên ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã nhận thấy
hắn thật dễ thương  không như bao lũ đểu giả khác
--- giới thiệu tí về bé Ngô Mai Chi này chứ nhỉ -----
Tôi tên Ngô Mai Chi năm nay đang là học sinh lướp 10, cái lớp
10 cuối cùng trong các lớp ấy mà  căn bản tôi ngu tôi dốt, đứa
có dậy mà trí não không tiếp thu được, đành chịu thôi, sinh ra
nó thế chứ đâu phải tôi lười. Thầy cô thì ghét lấy ghét để lúc
nào mắt cũng dán chặt vào tôi để bắt tội ghi tên vào sổ đầu
bài, nếu như 1 ngày tôi không bị ghi tên vào sổ chắc tôi độn
thổ mất. Nào là: chi cãi cô, chi ngủ trong lớp, chi hỗn, chi vô
đạo đức, chi không học bài,chi không mang vở, chi không
chuẩn bị bài mới, chi gây lộn với bạn….=> nói chung là trong
mắt thầy cô giáo, tôi là 1 con vô đạo đức, vô kỉ luật, ngu si,
đầu óc bã đậu, họ muốn vùi dập tôi trước bão tố, song gió cứ
dập rình…mỗi lúc tức giận họ trút hết lên đầu tôi, làm như tôi là
cái bia đỡ đạn không bằng ấy….
Cái tên của tôi nếu người nào trí thức nghe thì chắc chắn sẽ
khen lấy khen để rồi yêu cầu tôi bán cái bản quyền tên mình
để đặt cho các vì sao tinh tú nhưng cái bọn khốn nạn trong
lớp, trong trường đều kêu tôi bằng những cái tên rất Banana
ÔMACHI – RẤT NGON MÀ KHÔNG SỢ BÉO, rồi thì đứa nào lịch
sự kêu Hoa Xuyến Chi, đứa nào vô giáo dục, không có chất
xám trong đầu thì tục tiễu Hoa *** Lợn …
Ban đầu nghe ức muốn xì khói, muốn bóp cổ chúng nó đi cho
thỏa nỗi lòng nhưng nghe nhiều thấy cũng… phình phường như
dân tộc Mường mà thôi, với tôi cái tên cũng chỉ là cái tên, có
gọi tôi là cái gì thì tôi vẫn cứ là tôi mà
----
Hôm đó, cái hôm trốn học bùng tiết, được đi chơi với anh Nam,
hé tôi kêu là anh là vì tôi quý thôi, hắn còn nhận tôi là em kết
nghĩa nữa, ( may sao là không còn tiết mục uống máu ăn thề)
cùng tung tăng bay nhảy trên phố, hắn kể về những câu
chuyện phá phách của hắn , nhưng mà… hắn có tiền, hắn
giàu… còn tôi thì không… tôi đã từng nghĩ thật xấu xa về cái lũ
nhà giàu ăn chơi đú đởn, cứ lúc nào cũng hếch mẹt lên trời
cậy ta đây có tiền nhưng trong đầu thỉ rỗng tuêch’, không biết
làm bất cứ 1 chuyện gì cả…thật là HÈN ( _!_)

[*]

-Này nhóc- Nằm trên bãi cỏ, hắn quay sang hỏi tôi
-Dạ???
-Nhóc kể về nhóc đi, ngoại trừ mấy cái việc nhóc phá phách bị ghi vào sổ đầu bài rồi nhẵn mặt đứng trước cột cờ thì anh chưa biết chút nào về nhóc cả….
-Em ý hả???
-chẳng em thì ai??? Nào kể đi Mèo hoang… anh đã nói hết rồi đấy!!!
-Anh muốn nghe cái gì nhỉ???
-À… tất cả
Èm èm, tôi rất ghét tiết mục Hồ sơ cá nhân, vì tôi chẳng có điểm tốt nào cả, chẳng có chút gì nổi bật cả…
-Em tên Chi!! Ngô Mai Chi
-Hik, cái đó anh biết chứ???
-Hè, thế thì còn cái gì nữa đâu- tôi quay mặt đi, hắn nằm gần tôi quá, lại còn nhìn tôi 1 cách chăm chú nữa.. ghê quá, ớn lạnh, nổi cả da gà
-Mà Mèo hoang…
-Ơi,
-Em có người yêu chưa???
Ặc, hắn hỏi gì kì vậy??? Có hay không lien quan gì đến hắn??? Tôi với hắn kết nghĩa anh-em cơ mà _!_ đừng vớ vẩn chứ???
-Sao anh hỏi thế?Không lẽ anh bồ kết em hả???- Tôi cố tỏ ra vẻ nhí nhảnh con cá cảnh, kiểu chớp mắt dễ thương như Junjadi ý >.< (mặc dù tôi biết cái mặt tôi chắc nó chẳng dễ thương chút nào đâu)
-Thôi đi em, anh là người, nam nhi chính hiệu, ko dưng đi yêu 1 con mèo hoang
-Thế anh hỏi làm gì??? Anh khùng hả???
-Muốn ăn tẩn không mà nói thế??
-Thế là vì sao??? Ôi trời ơi, không ngờ sức hút của mình lại có sức công phá đến thế
-Chẳng qua là vì anh thấy em thú vị…
-Này này… thú vị có nghĩa là chơi qua loa, chơi xong lại chán, vứt xó sao>>>- Tôi gầm gè
-Không,- hắn quát- người lớn đang nói cứ nhảy chồm chồm vào mồm người ta thế hả??? Nhỏ thì im chút nghe anh nói này…
-Dạ, em nghe đại ka!!!
-Ừ, mà giờ trở đi kêu anh là đại ca nhé, nghe được đấy
-Thôi anh, đi xa tọa độ quá rồi, trở lại trục tọa độ đi nào… mau!!!
-Anh có 1 thằng bạn… rất kute
-Thì sao anh???- Tôi vẫn mân mê nghịch con cào cào vừa gập được
-Sao em dở hơi quá vậy??? Lớp 10 rồi, lớn rồi đấy, cần có 1 người bảo vệ, ở bên chứ????
-Có anh mà, phải không??? Đại ca hổng lẽ lại… không cả bảo vệ được em ư???
-Không không, ý anh không phải thế, mà kiểu như… boy friend??? Anh có thằng bạn nổi tiếng ở trường đấy, làm quen nhé ok??
TRời, thằng đại ca này mắc hội chứng điên nhiều lúc thì phải, tôi- 1 con ương ngạnh, bất cần đời, them gì 1 thằng bạn trai để bảo vệ cơ chứ??? Tôi muốn tự do, tự lập ko muốn bị gò bó ép buộc vào 1 tình yêu…
-Em không thích, bố mẹ em dậy là con gái phải ngoan, còn bé không được tí tởn
-Chịu em mất
-Mà tầm này giờ tan của trường rồi đấy, anh muốn đến thăm nhà em chứ????
-Nhà em chỗ nào??
-Cũng gần đây thôi,
-Gần là gần ra sao???
-Khu nhà ổ chuột, hỏi nhiều, về thì biêt, không biết Mụ Ghẻ có ở nhà không nữa.

* Lên Đầu Trang *

1/10124



XÂY DỰNG MỘT WAP MIỄN PHÍ
TRÊN DI ĐỘNG

WWW.WAPBACGIANG.COM

Insane